Bạn đang đọc truyện sex tại trang web TruyenDam.org
Đọc truyện sex ở 'Truyện dâm chấm org' sẽ giúp bạn có thêm rất nhiều kiến thức về chuyện địt nhau... Đọc càng nhiều, địt nhau càng giỏi!
Từ ngày 10/05/2022 truyensex.tv đổi sang tên miền mới: truyensextv1.com
Truyện người lớn » Truyện sex dài tập » Bắc Tống diệt vong » Phần 6

Bắc Tống diệt vong

Phần 6

Cũng may cho Triệu Cát là ngoài nữ sắc hắn còn đam mê cả Đạo giáo, kỳ hoa dị thảo, bảo thạch. Nếu chỉ đam mê nữ sắc và dành hết thời gian cho nữ sắc thì có lẽ hắn đã sớm mạng vong rồi. Triệu Cấu mê Đạo giáo cho nên khắp nơi cho xây dựng Đạo Quán, cho các đạo sĩ được hành lễ được cấp ruộng được thi cử làm quan làm xã hội đã rối ren càng rối ren hơn.

Bọn Đạo sĩ khắp nơi tôn Triệu Cấu lên làm Giáo Chủ đạo quán Hoàng Đế và hắn có vẻ khoái cái danh xưng này hơn cả. Tuy nhiên một khi Ứng Phụng Cục chưa được hoàn bị và đưa vào hoạt động thì sự ăn chơi sa đọa của Triệu Cát vẫn chưa lên đến mức đỉnh điểm. Điều đáng ngạc nhiên là các triều thần lúc bấy giờ không một ai ngăn cải kế hoạch này cả. Bởi một lẽ họ đang lo đấu tranh bè phái với nhau. Không ai muốn làm phật ý Hoàng thượng và Thái Hậu cả. Vuơng Triều Nhà Tống đã 140 tuổi và tỏ ra quá già cỗi vào thời khắc lịch sử này.

Bạn đang đọc truyện Bắc Tống diệt vong tại nguồn: http://truyensex.de/bac-tong-diet-vong/

Sau buổi tối ngày hôm đó, Đồng Tố Tố như người mất hồn, nhưng cũng may không ai biết chuyện gì đã xảy ra cả. Thường thường sáng sớm sẽ có cung nữ vào đánh thức giúp nàng trang điểm tắm rửa và nếu như vậy họ sẽ phát hiện ra Đồng Thái Hậu cởi truồng với vô số vết tích của một trân làm tình quyết liệt. Nhưng hôm đó Triệu Phi biết trước được là hoàng thúc sẽ phong Vuơng cho mình nhờ đang tha thẩn trong vuờn hoa nhỏ của tẩm cung và Triệu Cát nhìn thấy nó nói cho nó biết để lấy tiếng tốt với cháu.

Dù gì nó mà quý Triệu Cát thì đối với Tố Tố, Triệu Cát cũng sẽ có lợi. Bởi vậy không đợi được đến sáng hẳn Triệu Phi lon ton vào khoe ngay với Tố Tố trước cả khi Lý nhũ nuơng kịp tỉnh dậy. Khi vào đến phòng nó nhìn thấy Tố Tố đang nằm ngủ mặt hướng ra ngoài tóc dài đen nhánh khuôn mặt trẻ măng xinh đẹp nhưng chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm ở phần trên còn phần dưới thì hoàn toàn không có gì.

Phần lông lún phún phía dưới còn hơi bết lại. Nó ngạc nhiên lắm. Thấy dạo này mẫu hậu sao đó. Không giống trước kia. Tuy nhiên nó không đợi được mẫu hậu thức dậy để khoe mà phải khoe ngay mới hả. Vì có khi chỉ 1 canh giờ nữa thôi. Thánh chỉ sẽ đến thì đâu có gì để khoe nữa. Nó cũng thông minh lắm chứ. Chỉ có mấy chuyện người lớn kia thì quả thật nó không biết gì.

Nó lay lay Tố Tố miệng gọi khe khẽ. Tố Tố giật mình tỉnh dậy ngay. Nhìn thấy nó mặt nàng lập tức đỏ bừng. Như chợt nhớ mọi việc nàng chạy đi kê lại bàn ghế. Lau lại nền tẩm cung ngay. Triệu Phi nhìn Tố Tố vội vã như vậy thì quả thật không hiểu gì. Khi thấy mẹ nó từ phía sau, nhìn thấy âm đạo nó thấy không giống mình nên định bụng sẽ hỏi cho biết.

Mặc dù nó định hỏi từ lần trước nhưng nghĩ trời tối nhìn không kỹ nên lại thôi. Nhìn vẻ mặt của mẫu hậu Tố Tố quả thật nó tự dưng không muốn khoe gì nữa. Chỉ đứng im. Một lát sau nó thấy Tố Tố đi tắm. Sau khi bước ra Tố Tố đã trông như ngày thường nhờ vậy mà mọi chuyện vẫn được giữ kín nhưng ánh mắt nàng thì vẫn như người mất hồn. Triệu Phi lên tiếng:

– Mẫu hậu à, người không khỏe sao?

– Mẫu hậu vẫn khỏe – nàng thẫn thờ trả lời.

– Mẫu hậu à, Hoàng Thúc tốt lắm, người đã nói là sẽ phong con làm An Vuơng, vậy là từ nay con sẽ là Thiên Tuế Gia con lại có đất phong thuộc vùng Hoài nam nữa. À mà Hoài Nam là ở đâu vậy Mẫu hậu?

– Đó là một vùng gần với con sông trường Giang, Phi nhi học bài có nhớ câu “trường Giang sóng sau xô sóng trước” không. – Vẻ mặt nàng cố làm ra vẻ tươi tỉnh. Có lẽ chỉ khi nào nói chuyện với Triệu Phi nàng mới cảm thấy cuộc sống này có ý nghĩa.

– Có chứ, câu đó có ý nói về người hậu bối sẽ tiếp bước người tiền bối và có khi còn hơn cả người tiền bối đó nữa. Thì ra đất phong của hài nhi ở nơi đó. Hay là Mẫu Hậu và hài nhi cùng đến đó xem đi?

– Ở đó xa lắm với lại muốn xuất cung phải có ý chỉ của Hoàng thượng, Mẫu Hậu là Thái hậu nhưng không quyết định được chuyện gì cả. – Nói đoạn nàng buồn rầu đưa tay xoa đầu Triệu Phi. Triệu Phi nói tiếp ngay:

– Mẫu hậu thử cho người hỏi Hoàng Thúc xem có được không đi. Người phong con làm An Vuơng đâu có lý do gì người không đồng ý cho con đi xem. Được không mẫu hậu?

Trong Tố Tố như chợt lóe lên một cơ hội thoát khỏi Triệu Cát. Nếu được ra khỏi cung ta đưa Phi nhi cao bay xa chạy. Sống cuộc đời thường dân còn hơn là sống như hiện nay. Nang quyết định thử vận may xem sao nên nói với Triệu Phi rằng:

– Được rồi được rồi, Phi Nhi ngoan, Mẫu Hậu sẽ cho người đến xin ý chỉ của Hoàng thượng. Nếu Hoàng thượng đồng ý thì 2 chúng ta sẽ lên đường còn không thì Phi nhi vẫn phải ở lại Hoàng Cung và không được buồn nghe chưa?

– Dạ! Phi nhi đồng ý.

Tố Tố bèn cho gọi cũng nữ A Anh vào truyền đạt ý chỉ tâu lên Hoàng thượng. Nhưng khi A Anh đến được thư phòng thì chưa kịp nói gì đã bị Hoàng thượng cuỡng hiếp vì tội đã nhìn thấy những gì không nên nhìn.

Bạn đang đọc truyện Bắc Tống diệt vong tại nguồn: http://truyensex.de/bac-tong-diet-vong/

A Anh vẫn cố đợi vì toàn thân dưới lõa lồ không còn mảnh vải. Hơn nữa máu trinh dây ra chảy dòng dòng xuống đôi chân trần ả không thể đi đâu với bộ dạng đó được. Được một lát Triệu Cấu quay trở ra với Điền Thu cả hai y phục đã chỉnh tề và Điền Thu lại đứng một góc như thường lệ. Triệu Cát ngồi chiễm trệ cất giọng:

– Sao chưa quay về đi? Muốn được Trẫm ân sủng nữa chăng?

A Anh run lẩy bẩy nói cũng thiếu tự tin vì đang hở hang quá:

– Nô tì không dám nữa đâu ạ! Nô tì đến để chuyển lời của Đồng Thái Hậu.

Triệu Cấu mặt hơi biến sắc nhưng chợt nhớ ra điều gì đó nên lại thản nhiên như không bèn nói:

– Nguơi nói đi.

– Thưa Hoàng thượng, Thái Hậu và An Vuơng mong bệ hạ ân chuẩn cho được xuất cung đi thăm đất phong của An Vuơng tại Hà Nam ạ.

– Nguơi về đi. Khi nào có câu trả lời trẫm sẽ báo cho Đồng Thái hậu.

A Anh ngập ngừng. Cuối cùng cũng nói ra:

– Xin hoàng thượng ban ân cho nô tì một… chiếc quần. – Nói đến đây thì suýt bật khóc.

– Không ban ân. Đi về. – Nói đoạn đứng dậy tiến lại phía A Anh đá một phát đau điếng vào mông đít ả rồi ngoảnh mặt đi mất dạng.

A Anh dấm dứt tức tuởi khóc lếch thếch đi ra khỏi thư phòng bộ dạng rất đáng thương. Đúng lúc đấy Điền Thu chạy lại đưa cho ả chiếc quần khi nãy. A Anh chụp vội lấy chiếc quần mặc vào rồi mới cảm ơn nàng. Điền Thu không nói gì chỉ mỉm cười thật tươi rồi vẫy tay chào A Anh hồi cung.

Bạn đang đọc truyện Bắc Tống diệt vong tại nguồn: http://truyensex.de/bac-tong-diet-vong/

A Anh hồi cung báo cáo sự tình với Đồng Thái Hậu xong thì xin phép được nghỉ một hôm vì mệt. Tất nhiên ả không nói gì về chuyện đã bị hiếp dâm. Triệu Phi nghe hoàng thúc phán như vậy thì sốt ruột vô cùng cứ một chốc lại hỏi xem Hoàng Thúc đã trả lời chưa. Đến tối vẫn chưa có tin gì nó buồn bã lắm nhất định đòi ở lại với Tố Tố để ngóng tin. Từ ngày dọn ra tẩm cung này đây là lần đầu tiên nàng ôm Phi Nhi đi ngủ. Nó chưa buồn ngủ ngay mắt thao láo hỏi chuyện.

– Mẫu hậu à, người thường hay không mặc quần đi ngủ hả?

Tố Tố giật mình nhớ chuyện sáng nay lúng túng trả lời:

– Đâu có đâu, sáng nay là mẫu hậu đi tắm xong rồi bị trúng gió nên ngủ thiếp đi chưa kịp thay xiêm y đó thôi.

– À ra là vậy. Mà tại sao cái chỗ này này của mẫu hậu lại khác của con vậy. – Nó vừa nói vừa chỉ linh tinh trên người nàng làm nàng hơi ngượng ngùng. Nhưng chỉ có 2 mẹ con nên nàng cũng cố giải thích cho nó hiểu là Nam nữ khác biệt. Nói lại hỏi tiếp:

– Khi đi Hà nam sẽ có mẫu hậu, Triệu Phi, Lý nhũ nuơng và ai nữa hả mẫu hậu.

Nàng mỉm cuởi:

– Tất nhiên còn cả A Anh và Tôn Bình công công nữa rồi.

Nó còn hỏi nhiều câu hỏi khác nhưng rồi cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Sáng hôm sau Tố Tố dậy sớm, tắm rửa thay xiêm y và trang điểm nhẹ. Nàng cùng Phi Nhi dùng điểm tâm sau đó nàng dạy Phi Nhi học, mọi thứ lại trở lại yên bình với nàng. Tố Tố cũng cảm thấy vui vẻ lên nhiều khi được chăm sóc dạy dỗ cho nghĩa tử của mình. Thần thái nàng rất tốt. Ánh mắt không còn vẻ thẫn thờ.

Tiếng của A Anh làm nàng giật mình:

– Thưa Thái Hậu, Hoàng thượng cho mời người tới Ngự thư phòng để bàn bạc về việc đi Hoài nam.

Tố Tố thấy vui mừng quá nếu hắn cho mình đi thì tốt rồi. Nhưng cứ đến gặp hắn xem sao đã nếu không lại làm Phi nhi thất vọng. Nghĩ đoạn nàng cùng A Anh đến Ngự Thư Phòng để gặp Triệu Cát.

Tại thư phòng Triệu Cát đã ở đó như thường lệ. Hắn đang chăm chú vẽ bức tranh về cỏ cây hoa lá như mọi khi. Đó là khả năng tốt duy nhất của hắn ngoài ra hắn đến đây chỉ để đọc dâm thư và gặp riêng hai tên tay sai thân tín Cao Cầu và Đồng Quán. Thấy Tố Tố và A Anh bước vào Triệu Cát đặt bút xuống nghiêm giọng:

– A hoàn kia có thể về trước. Ta và Thái hậu có chuyện cần bàn.

A Anh lật đật rút lui ngay. Ả sợ Triệu Cát hơn sợ cọp giờ thoát được là thoát ngay chứ còn đợi đến bao giờ. Riêng Tố Tố thì hiểu răng hắn lại thèm muốn xác thịt của mình nên đã có tâm lý chuẩn bị từ trước. Tuy nhiên sau khi A Anh đi mất hắn lại nói khác hẳn những gì nàng dự liệu:

– Bây giờ nàng đi theo trẫm hay không là tùy nàng. Nhưng nếu nàng đi theo trẫm bây giờ thì dù có chuyện gì nàng cũng không được phản kháng. Nếu nàng phản kháng nhất định sẽ có chuyện không hay xảy ra.

Tố tố bắt đầu ngạc nhiên. Mọi chuyện đã khác ngay so với những gì nàng dự đoán. Không nén nổi nàng liền hỏi ngay:

– Nếu ta không đi theo mà hồi cung thì sao?

– Thì vĩnh viễn chuyện Hoài nam sẽ không tồn tại thêm một cơ hội nào tương tự nữa. Chỉ vậy thôi, không có gì khác cả.

Nàng bắt đầu suy nghĩ: “Nếu hắn không bao giờ cho mình bước ra khỏi cung thì đời này kiếp này sẽ là nô lệ cho hắn mãi, chịu giày vò như vậy làm sao được? Hơn nữa Phi Nhi từ khi sinh ra đã bất hạnh. Mẹ mất vì bệnh sau khi sinh. Cha thì là vị hoàng đế yểu mạng. Sống trong cung không một chút kiến thức cơ bản nào về con người về cuộc đời. Cứ để nó sống vậy khác nào đã chết. Hơn nữa nó rất mong muốn được đến Hoài nam nếu để nó thất vọng và biết rằng vì mình nên nó không được xuất cung nó sẽ buồn ghê lắm. Chuyến đi này ngoài ý nghĩa đó còn có ý nghĩa giải thoát cuộc đời mình về sau. Dù chuyện gì xảy ra chỉ cần còn sống thì có thể chấp nhận được”.

Nàng nghĩ vậy nên nói với hắn:

– Ta đồng ý. Hy vọng Hoàng thượng không nuốt lời. Nếu ta đi theo hoàng thượng bây giờ thì phải đồng ý cho ta và Phi nhi đến thăm phong địa của nó tại Hà Nam.

– Quân vô hí ngôn.

Nói đoạn hắn bước ra khỏi thư phòng và nàng lập tức đi theo sau hắn. Xung quanh không hề có bóng thị vệ hay cung nữ, thái giám nào cả. Bất giác nàng cảm thấy sợ hãi. Nhưng có lẽ hắn cũng như nàng không muốn ai biết họ hẹn gặp ở đâu để tránh điều tiếng không hay. Ở phía Bắc hoàng cung đã có một ngôi đạo quán dựng lên tự bao giờ nhìn rất âm u hắc ám giống như một nơi tà mà ngoại đạo.

Nàng cũng biết rằng Triệu Cát rất đam mê Đạo giáo nhưng có lẽ là một thứ Đạo giáo nào khác hẳn với Đạo giáo bình thường thì mới có thể cuốn hút hấp dẫn hắn được. Hắn rảo bước nhanh hơn về phía ngôi đạo quán khổng lồ hắn đập cánh cổng lớn ba tiếng thì cánh cổng mở hé ra đủ để nàng và hắn chui vào rồi lập tức khép lại. Không nhìn thấy ai đóng mở cửa cả.

Vừa vào bên trong nàng đã ngửi thấy một mùi không khí khác lạ tất cả đều tối lờ mờ, cả hai đi tiếp một đoạn thì xuất hiện cánh cổng thứ hai to gấp đôi cánh cửa trước và cách đóng mở cổng cũng như cánh cửa thứ nhất vậy. Khi vào bên trong cánh cửa thứ hai là một gian điện thờ lớn hơn cả nơi triều bái hàng ngày của Triệu Cát còn vòm điện thờ thì cao hơn gấp ba gấp bốn lần chính điện Kiến An, xung quanh bày ra đủ thứ đồ thờ cúng lạ mắt quái dị.

Hai bên tả hữu của điện là hai hàng đạo sĩ áo đen chùm kín đầu ngồi khấn vái niệm chú, không khí hết sức ma quái. Ở giữa điện có một đài hình tròn rộng cao gấp 3 lần người bình thường xung quanh là các đạo sĩ áo đen nhảy múa miệng lẩm bẩm những gì không rõ bởi vậy trên đó có gì nàng chưa nhìn thấy được. Triệu Cát chậm rãi bước lên đài và Tố Tố không biết làm gì khác cũng bước theo nhưng tâm lý đã sợ hãi lắm rồi.

Khi bước lên đài nàng nhìn thấy một chiếc cột cao đang treo một thiếu nữ khỏa thân. Nhìn nàng rất xinh đẹp và có phần hơi quen thuộc. Phía dưới chân cột là ba người đàn ông nàng chưa gặp bao giờ. Người đứng chính giữa lẩm bẩm: “Đạo giáo là đạo công bằng trong đất trời, con người sống cần phải làm mọi cách để đạt đến ước mơ của mình, cùng bằng hữu chia sẻ niềm vui, cùng bằng hữu chia sẻ nỗi buồn, cùng bằng hữu chia sẻ những gì có thể như vậy ai cũng có thẻ hưởng được nhiều niềm vui mà nỗi buồn thì bị tiêu biến mất…” nàng nghe qua thấy đó toàn là điều nhảm nhí. Niềm vui bị chia thì niềm vui nhỏ đi mà nỗi buồn chia ra thì nỗi buồn cũng nhỏ đi là gì có chuyện như ông ta nói được. Đoạn sau ông ta còn ca ngợi thuật trường sinh bất lão, tự tìm con đường đi đến niềm vui v/v… Sống bất lo âu sầu muộn v/v… Quên đi thực tại v/v…

Giọng nói của người đàn ông đó càng lúc càng to dần những luận điệu chỉ lo hưởng lạc dâm loàn càng lúc càng được nhắc đến nhiều. Các đạo sĩ ở dưới thì nhảy múa tung hô. Triệu Cát thì đăm chiêu và thỉnh thoảng lại gật đầu ra vẻ như thấm nhuần tư tưởng lắm. Đoạn cất tiếng sau khi người đàn ông kia thuyết giáo xong:

– Sái khanh quả là cao nhân đắc đạo, trẫm tự hổ thẹn là người mộ đạo mà đến hôm nay mới biết cách làm đúng với bằng hữu.

Kẻ được gọi là Sái khanh kia ra giọng khiêm tốn và lễ phép đáp:

– Giáo chủ đạo quán Hoàng Đế là Thánh trên trời phái xuống. Những gì người làm bọn chúng thần sao xứng làm bằng hữu. Như vậy là tự với cao đến thần thánh rồi.

– Trẫm coi các khanh là bằng hữu không lẽ các khanh thấy trẫm đạo pháp chưa đủ hay sao?

Tất cả bọn giáo chúng quỳ xuống còn 3 tên trên đài thì nói:

– Vinh dự kiếp này ngàn kiếp khác không thể lặp lại, thần nguyện làm hảo bằng hữu của Giáo Chủ Đạo Quán Hoàng Đế. Vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế…

Bọn đạo sĩ phía dưới cũng cùng hô theo. Triệu Cát lấy làm mãn ý lắm. Cất tiếng cười lớn:

– Ha ha ha ha. Thôi giờ chúng ta bắt đầu những gì bằng hữu cần làm cần chia sẻ với nhau nào! Từ giờ khi ở trên đài này, quân thần không cần phân biệt. Chỉ có bằng hữu với nhau mà thôi.

Cả ba tên kia cùng cười sảng khoái mỗi người một cây roi mây vụt lia lịa và cô gái đang bị treo trên cột. Bọn đạo sĩ phía dưới thì lại ngồi yên lầm bầm cầu nguyện liên hồi. Triệu Cát lại gằn lên:

– Đánh cho luơng tâm của nó thức dậy dám chống lại ý của ta sao?

Tố Tố sợ xanh cả mặt không hiểu cô gái kia đã làm gì đến nông nỗi đó và không hiểu Triệu Cát sẽ xử trí mình như thế nào. Khuôn mặt còn nét thơ ngây của nàng càng lúc càng trở nên tội nghiệp hơn. Mắt nhắm lại không dám nhìn cảnh cô gái kia bị tra tấn. Cô gái đó thét lên thảm thương sau mỗi lần roi mây chạm vào người. Triệu Cát đưa tay lên. Ba tên kia liền dừng tay lại. Triệu Cát buông giọng:

– Điền Thu, nguơi có còn dám làm ngược với những gì trẫm muốn không?

Thì ra cô gái đó là Điền Thu, nàng nước mắt dàn dụa lắc đầu. Triệu Cát nói tiếp:

– Dù sao đây cũng là lần đầu nhà nguơi phạm lỗi lầm trẫm có thể tha cho nhà nguơi. Lần này chỉ là cảnh cáo nhẹ nhàng lần sau mà còn làm trẫm phật ý e rằng những ngọn roi mây hôm nay không nhẹ như vậy nữa đâu. Trẫm dám chắc lúc đó nguơi sẽ không còn mạng mà trở về nữa.

Tố Tố rùng mình khi thấy Triệu Cát vào đây đã như biến thành một con người khác vậy. Nhưng nàng cũng đã thấy được hậu quả khi làm trái lời hắn. Nàng vẫn không hiểu Điền Thu có lỗi lầm chi mà hắn lại tra tấn nặng tay như vậy với Điền Thu. Không chịu nổi sự vô lý khi một Hoàng Đế lại ngược đãi một cô gái trước đám đông bao nhiêu người như vậy nàng bèn lên tiếng:

– Hoàng thượng cho ta biết Điền Thu đã phạm tội gì mà hoàng thượng lại trách phạt sỉ nhục cô ta như vậy?

Triệu Cát cười nhếch môi nói:

– Một con điếm thì việc cởi quần áo có gì là nhục. Còn việc trách phạt vì chuyện gì nàng không cần biết. Nhưng giờ đây trẫm đang cao hứng vì đã ngộ đạo trẫm cũng cho nàng biết luôn. Khi A Anh được trẫm ân sủng xong trẫm không muốn cô ta mặc quần hồi cung thế nhưng con tiện tì kia lại lén trả lại quần cho A Anh như vậy là tội khi quân. Phạt như vậy có gì là không phải?

– Thì ra là A Anh đã bị ngài… – Nàng nhìn hắn và tỏ vẻ ghê tởm con người hắn. Hắn đã bắt đầu vô luân vô lý quá quắt rồi.

Ỷ quyền hiếp người không phải hạng chính nhân quân tử. Triệu Cát lại cười nhếch mép ra lệnh cho hạ Điền Thu xuống nàng bị vứt nằm sống soài trên nền sàn, mắt đỏ hoe vì khóc. Người phía lưng đầy vết roi vọt có các bộ phận khác chỗ bị chỗ không. Bốn tên đàn ông nhìn nhau rồi cùng cởi hết quần áo. Bây giờ Tố Tố có lẽ đã hiểu cái gì là không được phản kháng, cái gì là ngộ đạo, cái gì là bằng hữu cùng chia sẻ của Triệu Cát. Ba tên gian thần kia nhất định đã mê hoặc được Triệu Cát làm hắn tin vào những điều nhảm nhí và bệnh hoạn. Giờ có hối cũng đã muộn Tố Tố ngồi im một góc hy vọng bọn chúng sẽ bỏ quên mình. Nhưng Triệu Cát sau khi cởi hết quần áo xong lôi ngay Tố Tố ra trước mặt ba tên gian đảng rồi nói:

– Đã gọi là bằng hữu thì nay ta chia sẻ cho các người những gì quý báu nhất của ta. Các nguơi hôm nay hãy thỏa sức mà tung hoành đừng để ý chi cả. Mọi chuyện trẫm à quên ta sẽ gánh giùm các nguơi.

Tố Tố định phản kháng nhưng nhớ lại lời đe dọa của Triệu Cát thì thực sự e sợ và không dám làm gì nữa. Đành chịu sự tủi nhục mà bọn chúng sẽ mang lại. Cả ba tên kia săm soi nàng thật kỹ rồi lên tiếng:

– Đẹp chưa từng thấy trên đời dám hỏi người rằng liệu Đồng Thái Hậu có được như thế này không?

– Ha ha ha, đây chính là Đồng Thái Hậu chứ còn ai. Các nguơi hồ đồ sao. Mỹ nhân đệ nhất thiên hạ chỉ có người này mà thôi. Điền Thu so ra còn kém chút đỉnh đó Cao Cầu à. Người của nguơi thua người của ta rồi. Ha ha ha.

Thì ra bọn chúng là họ Sái, thì nàng chưa biết nhưng Cao Cầu ở đây thì tên còn lại chắc chắn sẽ là Đồng Quán rồi. Khuôn mặt nàng đỏ bừng khi bị chúng mang ra bàn tán, nhưng nàng biết giờ có xấu hổ có nghĩ đến thanh danh hay gì cũng vô ích. Chỉ vì Phi nhi có thể bị đe dọa bất kỳ lúc nào nên nàng đành nhắm mắt đưa chân.

Sau khi nghe Triệu Cát nói xong cả ba người tay chân đều bủn rủn nhưng nghĩ đã đến đây rồi hoa thơm không lẽ không ngửi với lại có Hoàng Đế chống lưng thì còn lo gì nữa. Bọn chúng vốn là côn đồ lưu manh vô học thức, may mắn được Triệu Cát hưởng dụng, làm quan đã là điều mà không bao giờ chúng mơ nổi giờ đây được ân ái với Đồng Thái Hậu mẫu nghi thiên hạ, người mà chỉ cần được nhìn thấy mặt đã là một diễm phúc thì không hiểu chúng sẽ phải mừng đến phát khóc như thế nào. Họ Sái lên tiếng:

– Sái Kinh này dù có làm trâu làm ngựa cũng xin hết sức vì người. Cho dù phải bán cái mạng hèn này cũng không tiếc. Hai tên Cao Cầu và Đồng Quán cũng hùa theo làm Triệu Cấu vô cùng đắc ý.

– Cao cầu nói: Cao Cầu tìm được Điền Thu quả thật đã là nhân gian hiếm có rồi nhưng quả thật so với Đồng Thái Hậu của người thì Cao Cầu không thể kiếm người thứ hai. Nhãn lực của người quả là đến thánh thần cũng phải nể vài phần.

– Đồng Quán thì nói: Họ Đồng dù bất tài cũng ngay ngày mai xin dâng lên cho người một vưu vật mới để tỏ tấm lòng. Mong người tiếp nhận.

Triệu Cát cười ha hả. Xua tay nói:

– Chuyện mai là của ngày mai, hôm nay có hai tiên nữ ở đây, nếu chúng ta không tận hưởng thì chẳng phái lãng phí lắm sao.

Đoạn xé toạc quần áo của Tố Tố ra ngay lập tức khiến chính nàng cũng thật bất ngờ. Khi giật mình nhìn lại thì trên người chỉ còn đôi hài và ít vải vụn không che nổi phần nào trên cơ thể. Nàng vội vàng lấy tay che lại những chỗ kín mặt mũi lúng túng đến khổ sở. Trước hành động đó và trước cơ thể thon thả mịn màng của Tố Tố cả bốn đều cương cứng duơng vật ngay lập tức.

Triệu Cát và Sái kinh cùng vác Điền Thu sang một bên để hành lạc nhuờng Tố Tố cho họ Cao và họ Đồng hưởng trước. Bọn đạo sĩ ở dưới bắt đầu hò hét inh ỏi trợ oai, hai chiếc bàn ngắn lập tức được đưa lên trên đàn để đặt các mỹ nhân. Điền Thu được đăt nằm sáp trên bàn. Người nàng như hết hơi hết sức do bị tra tấn nhưng nét đẹp lanh lợi pha chút hoang dại á đông của nàng lúc này thực sự làm cho cao tăng cũng khó có thể cầm lòng.

Sái Kinh túm tóc nhấc đầu nàng lên rồi đưa duơng vật vào miệng nàng. Do quá mệt nên nàng hơi để răng chạm vào duơng vật của Sái Kinh và đã bị hắn tát cho lằn cả 5 ngón tay lên mặt. Cả bọn đồng loạt vỗ tay tán thưởng. Điền Thu mếu máo cố gắng mút duơng vật của hắn một cách tập trung để khỏi bị đòn. Nhìn nàng vô cùng khổ sở. Trong khi đó ở phía mông nàng Triệu Cát banh lỗ đít nàng ra để liếm.

Hắn liếm dọc từ mép thịt bên dưới lên đến lỗ đít. Chiếc lưỡi của hắn như một con rắn ngọ nguậy gãi khắp nơi khiến Điền Thu cảm thấy vô cùng ngột ngạt mông đít ngọ nguậy liên tục và cứ mỗi lần như vậy Triệu Cát lại đét vào đít nàng một cái thật đau với ý bắt nàng giữ yên mông đít để hắn dễ dàng khẩu dâm. Tiếng bú mút hòa lẫn tiếng thần chú vang đâu đây tạo nên một bầu không khí nhầy nhụa dâm tà.

Tại chiếc bàn bên kia hai tên Cao, Đồng đang run lẩy bẩy sờ mó Tố Tố, nàng đang nằm ngửa, chúng tham lam không bỏ sót một phần vuông nhỏ nào trên da thịt của nàng. Họ Cao hôn thật lâu trên đôi môi nàng duờng như yêu nàng ghê gớm lắm còn họ Đồng thì một tay bóp vú một tay day day nơi thầm kín của nàng, miệng hắn không ngừng bú mút núm vú còn lại.

Tố Tố cảm thấy khủng hoảng vô cùng, nàng không ngờ Triệu Cát lại đưa mình ra làm thứ đồ chơi nhục dục cho những tên lưu manh mà nàng chưa biết mặt. Bọn chúng vô lại nổi tiếng nhưng lại là hồng nhân bên cạnh Hoàng thượng Triệu Cát nên không ai dám làm gì chúng. Đầu óc nàng choáng váng trước không khí quỷ mỹ ở đây cứ miên man trốn tránh thực tại không dám nhớ đến những người thân quen.

Cao Cầu nhả đôi môi nàng ra, nước miếng hắn rơi rớt trên mặt nàng, rồi tay hắn cầm duơng vật chà khắp mặt mũi nàng, Cao Cầu thầm nghĩ vinh dự này mấy ai có được, người con gái đang nằm phía dưới hạ thể hắn chỉ có đế vuơng mới đuợng ngự dụng vậy mà một tên lưu manh như hắn cũng có quyền đó, thử hỏi trên đời này có gì khoan khoái bằng. Đoạn hắn bóp mũi nàng khiến nàng phải há miệng ra hắn nhanh chóng đưa duơng vật vào miệng nàng mắt lim dim rồi nhấp loạn, má nàng lúc phồng ra ở bên này lúc lồi ra ở bên kia do sự giày vò của duơng cụ bên trong miệng.

Đồng Quán tách hai chân nàng ra hai bên rồi banh hai mép thịt nàng ra nhìn cho rõ, hai tay hắn run run vì khoái cảm lan truyền từ những sự đụng chạm nhỏ nhất vào da thịt Tố Tố, có lẽ hắn cũng có cùng cảm giác như Cao Cầu vậy. Đồng quán nhìn như muốn xuyên suốt bên trong âm đạo Tố Tố. Hắn lè lưỡi ra, thỉnh thoảng lại liếm một cái vào chỗ kín của nàng, mắt hắn lại nhắm lại như hưởng thụ mùi vị tinh khiết từ vùng cấm của nàng.

Ngón tay hắn liên tục day day lỗ đít đang khít lại vì nhột nhạt của Tố Tố. Đồng Quán đưa ngón tay trỏ đang day lỗ đít Tố Tố lên miệng rồi mút cả ngón tay, đoạn hắn đưa ngón tay đó thọc lút vào âm đạo nàng, Tố Tố khẽ rùng mình còn Đồng Quán thì thấy thật âm ấm dễ chịu ngón tay hắn bắt đầu ngọ nguậy bên trong âm đạo nàng, hắn cảm thấy từng cơ thịt khí khao mềm mại như lụa bên trong duơng vật hắn cũng bị kích thích ghê gớm bởi vậy mà cuơng cứng lên tột độ.

Triệu Cát lúc này đàng liếm từng vết lằn đỏ trên lưng Điền Thu, nước miếng của hắn làm vết thương thỉnh thoảng xót lên. Duơng vật Triệu Cát đang vắt trên mông nàng. Có vẻ như hắn muốn vờn nàng thêm một lúc trong khi đó Sái Kinh vẫn đang mỉm cười đầy khoái cảm khi được nàng chăm sóc duơng vật. Triệu Cát quay sang bàn bên kia lên tiếng:

– Đồng Quán, ta có xem mấy quyển dâm thư nguơi gửi đến tại sao bọn chúng dùng lỗ hậu môn được mà ta lại không sao thử với Điền Thu được?

Đồng Quán tạm ngưng chọc ngoáy âm hộ Tố Tố cười nói:

– Thưa, tại vì người con gái không thả lỏng cơ thịt chỗ đó thì không sao cho vào được hơn nữa phải có phuơng pháp để chỗ đó làm quen dần với có vật chui vào như vậy cộng thêm với việc duơng vật được bôi trơn sẽ dễ dàng hơn ạ.

Triệu Cát thấy vậy cười lớn:

– Ha ha vậy hôm nào nhà nguơi phải biểu diễn cho ta xem đó.

Nói đoạn hắn chọc ngón trỏ vào âm đạo Điền Thu rồi đút vào lỗ đít nàng. Mắt Điền Thu lộ rõ vẻ thất kinh nhưng không dám động đậy ngoan ngoãn mút duơng vật của Sái Kinh tiếp. Triệu Cát banh mép thịt nơi âm hộ Điền Thu ra rồi cắm duơng vật vào chỗ đó. Các cơ thịt Điền Thu như co thắt lại, ngón chân ngón tay đều co quắp chặt lại để chịu đựng sự thốn do âm đạo bị lấp đầy quá nhanh.

Sái Kinh chưa muốn xuất tinh ngay nên rút duơng vật ra khỏi miệng nàng và dùng nó để quật vào mặt nàng, lấy đó làm thích thú lắm. Khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của nàng lúc bị quật sang bên này lúc bị quật sang bên kia. Nàng nhìn thấy bên bàn bên kia cách chưa đến 1 thuớc có thể với tay sang được là Tố Tố đang ho sặc sụa vì không quen phải khẩu dâm theo kiểu bọn vô lại này.

Nàng không kịp nhìn nhiều thêm vì Triệu Cát đã như con thú đói thúc dồn dập phía sau nàng. Điền Thu cố trân mình chịu đựng. Nàng đã kiệt sức nhưng nàng không thể ngất được, vì nếu ngất đi rồi có thể Triệu Cát sẽ tức giận mà giết chết nàng. Điền Thu luôn cố gắng mở to mắt… Lúc này Sái Kinh và Triệu Cát bắng đầu đổi chỗ cho nhau khi Triệu Cát đã thấm mệt.

Triệu Cát đưa duơng vật vừa hành hạ hạ thể Điền Thu vào mồm nàng. Hai tay hắn ghì đầu nàng về phía mình để duơng vật đi sâu hơn vào trong cuống họng. Sái Kinh thì lại đút duơng vật vào nàng hối hả tiếng da thịt chạm vào nhau kêu rõ mồn một. Mông đít nàng đỏ ửng do vừa bị Triệu Cát đánh lại do sự hành lạc bạo lực của Sái Kinh và Triệu Cát. Điền Thu thở không ra hơi bộ dạng thảm hại vô cùng. Hai tay nàng cố ôm lấy mặt bàn để tránh bị chúng húc bay đi mất.

Lúc này Đồng Quán hai tay nhấc hai chân Tố Tố dạng sang hai bên, chân hắn run run không vững trước giờ phút thiêng liêng đối với cá nhân hắn. Hắn đưa duơng vật chạm vào âm hộ của nàng, khắp người hắn như có một luồng điện. Hắn cố ấn vào sâu dần sâu dần, hắn duờng như không biết đất trời gì nữa cho đến khi duơng vật hắn ngập lút vào bên trong thì hắn thở gấp đổ người xuống bộ ngực của Tố Tố mắt hắn như một kẻ sái nghiện đang phê thuốc. Môi hắn nở một nụ cười mãn nguyện. Duơng vật hắn thỉnh thoảng lại co giật trong âm đạo nàng. Cao Cầu thấy thế thì buồn cười lắm nói:

– Đồng huynh không sao đấy chứ, đừng có nói với ta là huynh bị thượng mã phong đó ha ha ha.

Đồng Quán đứng thẳng dập nhấp liên tục khiến Tố Tố phải nhăn mặt đoạn phì phò nói:

– Đâu có, huynh cứ giỏi nói chơi, quả thật vừa mới gặp Đồng Thái Hậu lần này ta đã thấy yêu quá rồi nên muốn hít lấy mùi hương cơ thể của nàng để sau này mà ghi nhớ thôi.

Cả bọn cười ầm và nói:

– Đồng Quán nguơi thật là đa tình.

Đồng Quán hứng khởi lắm địt như búa bổ vào người Tố Tố chả mấy chốc mà xuất tinh ồ ạt, tinh trùng tràn ra ngoài chảy qua cả lỗ đít rồi rơi xuống bàn, xuống nền đài. Đồng Quán mãn nguyện lắm ngồi bệt một bên thở dốc duờng như chả còn sức lực nào nữa.

Thấy vậy Triệu Cát vẫy Sái Kinh. Y hiểu ý bèn rút duơng khỏi Điền Thu chạy sang thế chỗ Đồng Quán. Hắn đút duơng vật vào Tố Tố thật dễ dàng nghe đánh chọt nhưng vẫn thấy Tố Tố rùng mình. Cao Cầu rút duơng vật ra khỏi miệng Tố Tố làm nàng như chết đuối vớ được cọc ho sặc sụa rồi thở hổn hển như bị dìm dưới nước lâu lắm vậy. Cao Cầu chạy sang làm tình với Điền Thu ngay.

Điền Thu vốn là người của hắn nên hắn rất am hiểu, hắn địt ngang dọc rồi lại ngoáy mông cho duơng vật chọc loạn xạ bên trong làm nàng như bị điện giật, cơ thịt co rút từng cơn. Triệu Cát nhìn Tố Tố rũ rưỡi khổ sở lòng dâng lên thú tính chuyển sang dập duơng vật vào miệng nàng điên cuồng. Tố Tố sặc sụa nước mắt rơi lã chã, chiếc cổ cao thon tròn trắng muốt của nàng mỏi nhừ và chuyển sang đỏ ửng.

Triệu Cát rú lên hai tay bóp mạnh hai màu vú Tố Tố tinh trùng phun thẳng nơi sâu trong cuống họng nàng rồi do nhiều quá mà tràn ra khỏi mồm nhoe nhoét chảy lan ra ngoài mặt vào tóc tai nàng. Tố Tố nước mắt dàn dụa không kêu lên nổi tiếng nào thỉnh thoảng lại ho lên và muốn ói vô cùng. Triệu Cát quay sang Điền Thu để nàng mút sạch những chiến tích trên duơng vật hắn, Điền Thu ngoan ngoãn mút sạch vì dù sao nàng cũng đã quen thuộc với những trò thú tính của bè lũ Triệu Cát.

Đồng Quán cũng đứng dậy đưa duơng vật đã mềm xèo nhưng nhơ nhớp của mình ra để Điền Thu làm sạch cho đoạn quay sang cười lớn với Triệu Cát ra điều thích thú lắm. Cùng lúc đó thì Sái Kinh cũng xuất tinh vào trong người Tố Tố sau khi đã địt cho nàng dã dời. Hai mép âm hộ trắng muốt với làn da thịt mỏng manh của nàng nay đã đỏ ửng. Sái Kinh loạng choạng đứng không vững đổ gục xuống người Tố Tố hắn hổn hển nói:

– Ta cũng yêu Thái Hậu mất rồi, ai gặp nàng mà không yêu ngay thì quả không phải là đàn ông mà ha ha ha.

Tố Tố trong lòng vô cùng khinh bỉ mắt nhắm nghiền để tránh cái nhìn soi mói của bầy lang sói. Cao Cầu suýt xuất vào người Điền Thu nhưng hắn kìm lại được, lê duơng vật sang hưởng thụ tấm thân ngọc ngà của Tố Tố. Hắn thực tham lam khi muốn hưởng thụ cả hai người đẹp. Cao Cầu bắt đầu nhấp trong vô thức. Hắn nhìn khuôn mặt bê bết tinh trùng của Tố Tố nhưng lại xinh đẹp lạ thường, khi nàng khóc ta lại càng thấy nàng đẹp hơn thú tính càng dâng trào.

Hắn chuyển duơng vật xuống húc vào lỗ đít nàng. Hắn dùng tay banh lỗ đít nàng ra nhưng duờng như nàng đang cố khép chặt để chống cự. Hắn bắt đầu dùng một ngón tay để đưa vào lỗ đít nàng. Tố Tố dãy dụa liên hồi nhưng Cao Cầu lại càng như lên cơn điên gắng cho được hai ngón tay vào như để trừng phạt sự chống cự của nàng vậy. Hắn vừa nhấp duơng vật vừa thọt tay ngoáy liên hồi vào lỗ đít nàng, tuy có khó khăn nhưng hắn khoái trá lắm.

Ba tên còn lại cũng chăm chú theo dõi hành động của Cao Cầu bàn tán sôi nổi như trợ hứng cho hắn vậy. Cao Cầu cố gắng một lần cuối và duơng vật hắn đã cho vào lỗ đít của Tố Tố được trong tiếng kêu thất thanh của nàng rồi nàng ngất lịm. Điền Thu cũng phải nhăn mặt khi nhìn thấy cảnh tượng đó. Triệu Cát cùng Sái Kinh và Đồng Quán vô tay không ngớt khen:

– Tuyệt vời. Cao Cầu đúng là Cao Cầu, đáng học hỏi đáng học hỏi.

Lúc đó Cao Cầu không chịu nổi nữa duơng vật co giật liên hồi và bắn tinh ngay khi duơng vật của hắn vừa ngập lút vào bên trong lỗ đít Tố Tố đoạn như cố vớt vát bú mút loạn xạ trên người nàng rồi hôn nàng ngấu nghiến. Hắn vẫn để duơng vật trong lỗ đít nàng nói với ba tên kia:

– Điền Thu thì ngoan ngoãn, Thái Hậu thì cứng cỏi cảm giác hiếp một người lại được một người chăm sóc thì quả thật thần tiên cũng chỉ đến vậy.

– Ha ha Cao Cầu nói đúng lắm – Triệu Cát nói trong vẻ thỏa mãn và cao hứng vô cùng.

– Sái Kinh ta không hiểu kiếp trước đã tích được công đức gì mà kiếp này lại có giây phút được thần tiên như vậy. Quả đúng là nếu không có Giáo Chủ Đạo Quán Hoàng Đế thì họ Sái muôn đời không có ngày được mở mày mở mặt.

– Đồng Quán được chạm vào người ngọc thế gian độc nhất vô nhị này rồi thì nguyện cắn rơm cắn cỏ theo phù tá người đến chết không thôi.

Nói đoạn lạy như tế sao. Cao Cầu cùng Sái Kinh cũng quỳ xuống làm Triệu Cát tự mãn vô cùng cười lớn mà nói:

– Trẫm ban cho các khanh ân huệ này vậy chỉ cần ý chỉ của trẫm các khanh nhanh chóng thực hiện, luôn mang lại niềm vui mới cho trẫm thì sẽ còn nhiều điều thú vị trẫm cùng các khanh phải hưởng thụ đó ha ha ha.

– Chúng thần tuân chỉ.

Nói đoạn bốn tên chạy lại hôn hít liếm láp Điền Thu và Tố Tố thêm một hồi rồi bỏ đi mất. Lúc này tiếng thần chú lầm bầm cũng mất hẳn bọn đạo sĩ phía dưới không hiểu đã rút đi tự khi nào. Trong gian điện âm u rộng lớn chỉ còn lại hai cô gái tội nghiệp không còn mảnh vải che thân. Tố Tố vẫn chưa tỉnh dậy, lỗ đít nàng tinh trùng bắt đầu ứa ra ngoài, cả nàng và Điền Thu đều nhầy nhụa trông rất đáng tội nghiệp. Điền Thu gắng guợng dậy lại gần Tố Tố dùng bàn tay còn sạch sẽ của mình lau mặt cho Tố Tố. Một lát sau thì Tố Tố cũng tỉnh dậy thấy Điền Thu đang chăm sóc mình thì cả hai cùng ôm nhau khóc òa. Tố Tố lên tiếng hỏi:

– Điền Thu nguơi không đau chứ?

Điền Thu mỉm cười không dấu được nét đau đớn lắc đầu.

– Tội nghiệp cho nguơi, nguơi mới ít tuổi mà đã phải chịu khổ như vậy. Ta cũng nghe nói Hoàng thượng có một cung nữ bị câm ở bên cạnh và rất yêu thích. Ta không nghĩ Hoàng thượng lại đối xử với nhà nguơi như vậy. Ta cũng không khá hơn gì nhà nguơi nên không thể giúp gì cho nhà nguơi được. Nếu Tiên Đế còn sống nhất định ta sẽ xin nguơi về ở với ta hoặc cho nguơi về quê cũ tùy nguơi lựa chọn lựa. Nhưng giờ ta như thế nào nguơi cũng thấy rồi đó. Thân mình không khác gì gái lầu xanh cả. Không còn thanh danh thể diện gì của một thái hậu trước mặt bao nhiêu người. Chuyện này không nay thì mai sẽ đồn ra ngoài như vậy thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.

Nói đoạn lại khóc dấm dứt. Điền Thu đôi mắt u buồn cũng ngồi im. Tố Tố lại vừa khóc vừa nói tiếp:

– Qua chuyện nguơi giúp A Anh mà bị họa. Ta cũng biết được nhà nguơi là người nhân hậu, không hiểu vì sao nhà nguơi lại rơi vào tay Triệu Cát, ta rất muốn biết chỉ tiếc rằng nhà nguơi không nói được. Nếu nguơi không chê ta là phận đàn bà mà không giữ được tiết hạnh thờ chồng. Ta muốn nhận nguơi làm em gái. Không biết nguơi có chịu không?

Điền Thu lắc đầu khóc. Cả hai im lặng một hồi lâu. Thì bỗng một giọng nói như họa mi vang lên:

– Thái Hậu tha tội, Điền Thu không bị câm.

Tố Tố ngạc nhiên lắm rồi chuyển sang vui mừng. Nhưng nàng chỉ mỉm cười chứ không nói gì cả. Ánh mắt đầy nhân hậu nhìn về phía Điền Thu như đợi nàng nói ra điều gì.

– Điền Thu biết trong cung cấm nguy hiểm vô cùng cho nên đã giả câm để tránh bớt đi những mối tai họa. Điền Thu vốn là con một gia đình làm nghề dệt lụa ở Hội Kê. Khi xưa phụ thân bị Cao Cầu lừa gạt trở thành thiếu nợ với hắn đành phải gán Điền Thu cho Cao Cầu. Do buồn khổ vì phải xa phụ mẫu nên không ăn uống không nói năng được một thời gian. Cao Cầu gọi Điền Thu là con câm rồi hắn bắt Điền Thu tập luyện nhiều trò quái gở nơi khuê phòng. Lúc đầu Điền Thu không biết để làm gì nhưng sau này mới hiểu là hắn làm vậy để mang Điền Thu làm một món quà. Lúc đó hắn mới theo hầu Đoan Vuơng nên đã dâng Điền Thu cho người để lấy lòng. Ngay sau đó Đoan Vuơng được kế vị và Điền Thu đã theo người vào cung. Từ đó đến năy cũng chỉ mới vài tháng.

Tô Tố giọng u buồn nói:

– Điền Thu còn có số phận khổ hơn cả ta, vậy mà ta lâu nay cứ tự cho mình là bất hạnh lắm rồi. Xem chừng Điền Thu giả câm cũng có cái lợi. Tránh được người trong cung tiếp xúc mua chuộc. Tránh được những chuyện thị phi nếu không một cung nữ như nguơi không danh không phận mà được Hoàng thượng yêu thích e rằng sẽ bị những phi tần khác ganh ghét và hạ độc mất thôi. Vậy sao nguơi không chịu làm em gái ta phải chăng nguơi chê ta quá dơ bẩn mất rồi?

Điền Thu khóe mắt vẫn chưa khô lệ đáp.

– Điền Thu đâu dám có ý nghĩ vậy. Đối với Điền Thu Thái Hậu luôn là người cao quý không thể với đến. Chuyện vừa rồi Điền Thu không hiểu sao Thái Hậu lại bị như vậy nhưng chắc chắn là có nguyên do chứ không phải do người tự nguyện huống hồ Điền Thu cũng đâu có trong sạch gì.

Tố Tố mỉm cười:

– Điền Thu thông minh lắm, ta trong cung danh phận thì cao nhưng địa vị nào khác chi một cung nữ. Phụ nữ chúng ta mọi thứ đều phụ thuộc vào đàn ông bởi vậy họ coi chúng ta như thế nào thì chúng ta là như thế đó. Thực sự ta cũng tủi nhục lắm nhưng u buồn mãi cũng chả có ích gì. Giờ đến đâu hay đến đó thôi. Chúng ta coi như là người cùng cảnh ngộ dễ hiểu nhau. Hơn nữa nhà nguơi đã tiết lộ chuyện nhà nguơi không bị câm ra chứng tỏ nhà nguơi đã tin tưởng ta. Vậy từ giờ trở đi nhà nguơi có thể gọi ta là Tố Tố tỉ được rồi.

Nói đoạn Tố Tố bèn nắm lấy tay Điền Thu và nhìn đầy nàng trìu mến.

Điền Thu lí nhí: Tố Tố tỷ.

Tố Tố vui mừng đáp lại: Thu muội.

Rồi cả hai như tủi thân ôm lấy nhau mà khóc. Rồi như chợt nhớ ra cả hai đều không mặc quần áo và phải quay trở về Tố Tố bèn kêu lên:

– Thôi chết chúng ta phải làm thế nào để quay trở về đây.

Điền Thu đáp:

– Muội thường hay bị mang đến đây, lần nào cũng như thế này cả bọn họ bỏ đi tất không còn một ai cho nên đã có chuẩn bị một bộ xiêm y ở bụi cây phía sau Đạo Quán này để quay trở về. Giờ muội đi lấy cho tỷ mặc về trước nhé.

– Thế còn muội thì sao? – Tố Tố lo lắng hỏi.

– Ở quanh đây cũng không có ai cả. Muội chạy nhanh về là được rồi. Nơi đây khi nào không có Hoàng thượng thì không bao giờ có ai đâu.

– Đâu có được. Từ đây về chỗ của Hoàng thượng đâu phải là gần nếu có người trông thấy muội sẽ phạm tội dâm ô cũng cấm. Hướng Thái Hậu sẽ không tha cho muội đâu. Chả nhẽ Hoàng thượng không bao giờ hỏi là muội trở về như thế nào sao?

– Lần đầu tiên muội có đợi đến đêm khuya để về may mà không gặp ai còn từ lần sau thì muội đã có chuẩn bị sẵn xiêm y rồi nên không lo nữa. Hoàng thượng mỗi khi hành lạc xong thường ra ngoài ngự lãm kỳ hoa dị thảo từ các nơi gửi về đến sáng cho nên muội viết ra giấy là đêm khuya về người cũng tin ngay. Hoàng thượng hời hợt những chuyện này lắm. Tỷ cứ về trước, muội đêm khuya về là được rồi.

– Đâu có được với lại tỷ mà mặc xiêm y của muội thì người trong cung sẽ nghi ngờ tỷ có chuyện mờ ám khi ở Ngự Thư Phòng ngay.

– Muội có cách rồi. Hay là muội mặc xiêm y vào rồi đến tẩm cung của tỷ mang đồ quay lại đây cho tỷ.

– Vậy mà tỷ không nghĩ ra. Tuy nhiên muội đâu có biết tẩm cung ở đâu đâu. Muội mới vào cung mà.

– Muội biết. Muội có một lần đi lạc ra thấy An Vuơng gia đang đùa nghịch tại đó. Vì trong cung không có hoàng tử nào còn nhỏ cả nên muội biết ngay đó là An Vuơng và đuơng nhiên An Vuơng phải ở tẩm cung của tỷ rồi.

Tố Tố reo lên:

– Muội thật là thông minh. Tẩm cung của tỷ không lớn lại không nhiều người. Gian phòng của tỷ nằm ở ngoài cùng bên trái gần hoa viên nhỏ. Muội đi vào nhớ đừng để ai biết. Vì đó là lãnh cung nên cũng không có nhiều thị vệ hơn nữa cung thử thái giám giờ chỉ còn A Anh và Tôn Bình. Muội lấy được nhớ quay về đây nhanh không tỷ mong nhé.

Điền thu lại mỉm cười và gật đầu tồng ngồng chạy nhanh ra ngoài lấy xiêm y mặc vào. Sửa sang đầu tóc và xem thật kỹ có còn vết tích nhơ nhớp nào không. Nàng nhìn quanh quẩn không có ai rồi mới đi thẳng về hướng tẩm cung của Đồng Thái Hậu. Vuợt qua đoạn phía bắc hoàng cung thì mới bắt đầu có bóng người. Ai gặp nàng cũng vẫy tay chào còn nàng thì hiền lành mìm cười gật đầu như chào lại đoạn đi thật nhanh thoăn thoắt như con chim nhỏ.

Chả mấy chốc tẩm cung của Tố Tố đã hiện ra. Tẩm cung này thiết kế cũng khá đẹp mắt và tinh xảo, tuy hơi nhỏ và cũ nhưng so với người dân thường thì vẫn quá ư nguy nga và tráng lệ. Vòm nhà lợp bằng ngói có trạm hình long phuợng. Các thanh chắn mưa đều sơn trổ kỹ lưỡng tuy màu sắc không còn tươi nhưng cũng thấy được sự tinh xảo khéo tay của người thợ.

Các cột nhà không lớn lắm được quét sơn màu đỏ và làm từ những loại gỗ quý, cứng mà rắn chắc. Các bức tường đều có sơn màu trắng nhìn rất mịn và nếu lại gần sẽ có mùi thơm. Trong tường được trộn lẫn hồ tiêu nên có khả năng giữ nhiệt rất tốt. Bức tường này không phải cao hẳn đến mái mà nó chi cao một nửa độ cao đó vì bên trên các bức tường là những cửa sổ sát nhau.

Mỗi một cách cửa đều sơn đỏ khảm màu vàng trạm trổ tinh vi và nối liền với mái. Chính giữa là hai cánh cửa gỗ cao và lớn nhìn đẹp nhưng không thấy vẻ chắc chắn thiết kế cùng một kiểu với những cửa sổ xung quanh. Tại các hành lang nằm trong cột gỗ sơ đỏ và các bức tường trên đều được làm bằng loại đá nhẵn mịn nhưng không trơn. Tất cả kết hợp lại thành một tẩm cung nhỏ nhắn nhưng hài hòa và có phần cổ kính. Tuy nhiên tẩm cung này chỉ hợp với những phi tần lớn tuổi chứ không hợp với một Thái Hậu mới mười tám tuổi như Tố Tố. Điền Thu nhanh nhảu bước sát lại gần lớp tường bao bên ngoài. Bỗng nàng nghe thấy tiếng nói:

– Tại sao Lý nhũ nuơng lại bảo chúng ta dẫn Vuơng gia đi chơi nhỉ? – Điền Thu nhận ra đó là giọng của A Anh.

– Ai mà biết chắc làm biếng rồi. Bà ta ghê gớm lắm nhưng không nghe theo thì có chuyện ngay. Để bà ta nghỉ ngơi một lát cũng là tích công đức rồi.

– Thì là như vậy nhưng đâu cần dẫn hết thị vệ đi theo bảo vệ chứ. – A Anh lại nói tiếp.

– Có nhiều nhặn gì đâu, 8 người chứ mấy. Hơn nữa giờ người đã là An Vuơng rồi đâu có thể nào khinh thường, nếu người có chuyện gì e răng chu di cửu tộc tất cả chúng ta cũng chưa làm hoàng gia hết giận.

– Nguơi nói cũng có lý lắm.

Lúc đó thì giọng trẻ con vang lên:

– Tôn Bình, nguơi hãy cõng ta chạy nhanh ra kia đi.

Thế rồi đoàn người đi xa dần. Điền Thu trong lòng khấp khởi. Nếu chỉ còn mỗi Lý Nhũ Nuơng thì sẽ không có gì phải lo là không lấy được xiêm y cho Tố Tố nữa. Nàng bèn rảo bước thật nhanh vào gian phòng của Tố Tố. Dáng nàng thuớt tha yểu điệu vô cùng. Đi hết dãy hành lang thứ nhất nàng bỗng nghe tiếng nói chuyện. Nàng hơi chột dạ khi thấy có thêm người đoạn toan bước đi nhanh thì nghe thấy giọng một hoạn quan nên đành đứng lại. Lý nhũ nuơng là vú nuôi của An Vuơng suốt ngày ở trong tẩm cung này chăm nuôi An Vương đâu có quan hệ với ai điều này ai cũng biết. Hơn nữa Tố Tố nói với nàng là chỉ có mỗi hoạn quan Tôn Bình nay có một giọng hoạn quan khác nên nàng đành nán lai lắng nghe:

– Hoàng thượng căn dặn ta bảo với nhà nguơi rằng trong chuyến đi Hà Nam sắp tới phải trông chừng Thái Hậu và An Vuơng cho cẩn thận. Họ nhất định sẽ bỏ trốn. Nguơi cầm lấy túyt pháo này khi nào họ có ý định bỏ trốn thì bắn lên trời sẽ có người bao vây tiếp ứng và lo chuyện còn lại. Tốt nhất là nhà nguơi cũng nên giả vờ bỏ trốn cùng để lại tung tích.

– Mong Vịnh công công bẩm báo lại với Hoàng Thượng rằng Lý thị nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.

– Cài nhà nguơi vào bấy lâu nay quả không phải vô ích. Hoàng thượng vốn đã quan tâm đến điều gì thì chắc chắn sẽ nắm chắc mọi yếu tố có lợi trong tay. Nhà nguơi làm việc cẩn thận ta sẽ có lời nói tốt với nguơi trước mặt hoàng thượng.

– Đa tạ công công đã cất nhắc.

Nàng không kịp nghe tiếp nhanh chóng chạy về phía phòng của Tố Tố tim đập rất khẩn truơng. Tuy không hiểu lắm đầu đuôi nhưng nàng sẽ nói cho Tố Tố biết để nàng lo liệu. Điền Thu vào một căn phòng đầy trang nhã và nàng chắc chắn đó là phòng của Tố Tố. Mọi thứ bày biện như phòng một khuê nữ vậy tất cả đều tràn đầy sức sống đồ đạc đều đẹp và sang trọng.

Nhưng Điền Thu không kịp nhìn nhiều hơn nàng nhanh chóng chạy lại giương chứa đồ đặt ở đầu giường lấy một bộ y phục khăn lau và một chiếc luợc gói vào cẩn thận rồi băng ra ngoài. Lúc đó cũng may không có ai nhìn thấy, nàng rảo bước thật nhanh đến Đạo quán phía bắc hoàng cung không quên nhìn xung quanh vì sợ có người theo dõi. Nàng cũng theo cách của Triệu Cát để mở cửa và chả mấy chốc đã chui được vào bên trong điện thờ. Khi chạy lên đài thì không thấy Tố Tố đâu. Nàng hoảng sợ quá toan cất tiếng gọi thì giọng Tố Tố vang lên như oanh vàng:

– Tỷ ở đây. Tỷ nghe tiếng mở cổng tưởng người lạ nên núp vào góc tối. Thế nào rồi Thu muội?

– Đồ của tỷ đây. Mặc vào nhanh rồi muội có chuyện muốn kể với tỷ.

Tố Tố hơi ngạc nhiên nhưng cũng lau sạch người chải lại đầu tóc và mặc xiêm y xong rồi mới cất tiếng hỏi:

– Muội có chuyện gì mà vẻ mặt lại lo lắng như vậy?

Điền Thu lo lắng thuật lại được những gì mình nghe được trong tẩm cung cho Tố Tố biết rồi tròn xoe mắt đợi Tố Tố lên tiếng.

– Muội có biết Vịnh Công Công là ai không?

– Vịnh công công là tổng quản trong cung mà tỷ không biết sao?

– Tỷ đâu có biết gì ngoài tẩm cung của tỷ. Hoàng thượng lên ngôi thay đổi hết thảy tỷ có nhớ cũng không nổi nữa. Giờ Tỷ lo quá. Muội vốn thông minh có cách nào giúp được tỷ không? Thật không ngờ Lý Nhũ Nuơng lại là người của Hoàng thượng. Như vậy Hoàng thượng luôn coi Phi nhi như đồ trong túi cũng phải thôi.

Nói đoạn nàng bèn thuật lại mọi chuyện xảy ra từ sau lễ đăng cơ cho Điền Thu hy vọng nàng sẽ giúp được mình. Điền Thu ánh mắt buồn rầu nói:

– Điền Thu lần này không giúp gì được cho tỷ tỷ rồi, Điền Thu luôn phải ở bên cạnh Hoàng thượng người luôn gọi muội khi cần bởi vậy không biết có khi nào mới đến gặp tỷ được đây.

– Hay là chúng ta bàn bạc ngay ở đây? – Tố Tố vốn không biết quyền biến, sinh ra đã là một đuơng kim tiểu thư lá ngọc cành vàng khi chưa biết sự đời thì đã nhập cung bởi vậy không hề có kinh nghiệm chi cả. Bình thường nói chuyện thì nàng tỏ ra thông minh nhưng khi dùng mưu kế thì nàng như đứa trẻ vậy lúng túng hết sức.

Điền Thu ngẫm nghĩ một hồi rồi nói:

– Chỉ sợ tỷ không đồng ý. Lần đi Hoài Nam này tỷ chỉ đi với Lý Nhũ Nuơng thôi. A Anh và Tôn Bình cũng phải ở lại. Trên đường tỷ tìm cách hạ độc Lý thị là xong. Hoàng thượng ỷ vào Lý thị không sợ tỷ bỏ trốn là do suy nghĩ rằng tỷ không biết Lý thị là người của Hoàng thượng hơn nữa lại biết thừa tỷ vốn nhân hậu không nỡ ra tay hạ độc thủ ai cả nên càng yên tâm hơn vào con bài Lý thị. Nếu Lý thị không còn nữa thì coi như tỷ có thể thoát khỏi nanh vuốt của Hoàng thượng rồi.

– Trời giúp tỷ khi biết được tin này, thật cảm ơn muội lắm, nhưng tỷ không dám giết người đâu. Muội xem có cách nào để cả muội cùng đi với tỷ được không? Để muội lại đây tỷ sao đành lòng?

– Muội chỉ nói kế như vậy thôi chứ thực sự muội cũng không dám giết ai đâu, nếu bỏ đi được cùng tỷ thì hay quá nhưng giờ thật là khó khăn. Lúc này chỉ có ông trời mới giúp được chúng ta thôi. Người tốt trời sẽ không hại đâu. Giờ chúng ta cứ đi về đã. Khi nào biết được ngày giờ Hoàng thượng cho xuất cung lúc đó có khi muội lại nghĩ được cái gì cũng nên. Giờ mọi thứ còn mù mịt không tính gì được đâu tỷ tỷ.

Tố Tố vuốt mái tóc Điền Thu nói:

– Tỷ thật may mắn khi có một người em gái như muội. Thôi chúng ta về ngay kẻo lại sinh chuyện nếu có gì muội tìm cách tìm tỷ ở tẩm cung nhé. Từ giờ trở đi tỷ sẽ hay ra ngoài phòng đi dạo để nếu có thấy muội sẽ dễ dàng liên lạc chứ tỷ không dám đến chỗ Hoàng thượng tìm muội đâu. Tỷ sợ lắm.

Điền Thu đáp:

– Tỉ cứ yên tâm nếu có dịp muôi sẽ chạy đến chỗ tỷ ngay.

Nói đoạn cả hai bịn rịn chia tay ai về chỗ của người nấy.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Thông tin truyện
Tên truyện Bắc Tống diệt vong
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Bắn tinh lên mặt, Đụ lỗ đít, Đút tay vào lỗ đít, Sex bú vú, Truyện bóp vú, Truyện cổ trang, Truyện phá trinh
Ngày cập nhật 26/09/2020 18:29 (GMT+7)

Một số truyện liên quan

Đụ nát lỗ lồn mợ chủ
Phần 6 Thằng Đực vẫn ngâm dấm, hí hửng: Ối ! Mợ hứa bao lần mà có thấy thưởng phen nào. Mợ chỉ dứ kẹo con, con chả tin. Mợ chủ phải đưa tay toan thề bồi, thằng Đực mới thôi. Nó lừng khừng bảo: Được rồi, lần này con tạm tin mợ một lần. Và như người trong nhà tâm sự với nhau, nó ghé nghiêng vào tai mợ thỏ thẻ: Mợ coi chừng cậu liệt dương rồi đấy ! Như bị xối một thau nhựa đun sôi vào người, mợ lắp bắp: Mày nói thế là sao, cậu mày mà liệt dương thực à ! Thằng Đực suýt buột miệng chửi: Thì đấy, mợ chả lết và giứ cho két ăn như giã gạo mà két có ngóc nổi lên đâu, song nó kịp thời phanh gấp. Mợ chủ thấy nó ấp úng, lại dỗ ngon dỗ ngọt: Mày nghiệm sao cứ nói hết cho mợ nghe để mợ tìm thầy chạy thuốc chữa cho cậu, chứ để thế thì… Mợ bỏ lửng, nhưng thằng Đực đã vội cướp lời: Mợ e nó bị mốc bị meo nên hoảng chứ gì. Giá phải lúc khác, mợ chủ đã...
Phân loại: Truyện sex dài tập Đụ máy bay Đụ với chủ nhà
Dì Huyền
Phần 6 Nước nhờn ở bên trong cứ thế mà chảy ra nhiều hơn nữa, thân hình nõn nà của Nga như run lên vì sướng vậy. Khi cái khe lồn đã đỏ au lên, trơn nhẫy thì tôi mới để xuống rồi chầm chậm mà cởi chầm chậm cái áo của mình ra. Khẽ ôm nhẹ lên thân hình của Nga để hai bầu vú cọ nhẹ nhàng lên ngực của tôi. Bên dưới thì vẫn xoa chầm chậm lấy cái khe lồn. Tôi khẽ đưa chầm chậm đầu lưỡi của mình vào trong miệng của Nga để Nga mút thêm một lần nữa rồi chầm một lúc sau mà nói: Em mút con cặc của anh được không, anh thích được em mút của anh như vậy lắm. Nhìn thích không thể nào chịu được đấy! Chắc là nhiều em mút rồi lên mới thế chứ gì. Nhìn cái mặt của anh là em biết rồi. Nhưng em thấy bẩn bẩn như thế nào đấy! Làm gì mà bẩn cơ chứ. Của em ra nước nhiều như thế mà anh còn mút được cơ mà. Của anh có chảy ra nước gì đâu cơ chứ...
Phân loại: Truyện sex dài tập Đụ tập thể Truyện của kiều bào Truyện loạn luân
Cô giáo Hoan
Phần 6 Cô thấy rõ ràng thằng bé đang nhìn cô với đôi mắt van lơn nài khẩn. Cô xua tay đuổi nó đi mà nó cứ lăn xả vào. Bất ngờ nó rúc vào cô như những lần ngủ mớ, cô đẩy lơi nó ra thì nó hét lên kinh hoàng, cô phải ôm chầm lấy nó. Mọi khi nó chỉ dựa đầu nằm im run rẩy, lần này thì cô thấy nó giúi mãi mũi vào ngực cô. Những hơi thở của nó muốn chui qua lụa áo để xâm nhập vào bên trong thịt da cô vậy. Cô chợt nhớ là cô không mặc áo lót. Vì thế cô thấy buồn nhột tựa có ai gẩy gẩy lên ngực cô vậy. Chẳng mấy chốc, hai đầu vú cô săn lại, da nổi như da gà, lăn tăn chừng có những con sâu đang bò ở đó. Cô nhìn xuống thấy cộm đội hẳn lụa áo lên. Thằng bé thì ngước lên thiết tha xin cô cho được nép sát vào nữa. Cô còn chưa có phản ứng rõ rệt thì đứa bé đã đưa một tay lên xoa bên vú ngoài áo. Cô buồn nhột quá thể...
Phân loại: Truyện sex dài tập Con gái nứng lồn thủ dâm Đụ cô giáo

Thể loại

Top 30 truyện sex hay nhất

Top 7: Phá trinh
Top 15: Vắng chồng
Top 18: Yến
Top 20: Cô hàng xóm
Truyện sex có thật Truyện sex loạn luân Truyện sex hiếp dâm Truyện sex vợ chồng Truyện sex ngoại tình Sói săn mồi